ĐỨC PHẬT ĐÃ BUÔNG BỎ MỌI THỨ ĐỂ GIÁC NGỘ TÂM LINH?

Hỏi: Đức Phật đã buông bỏ mọi thứ như: Cung điện, gia đình, tiền bạc, người thân … để đi hành khất khắp nơi mới được giải thoát và giác ngộ tâm linh hoàn toàn. Sao ông lại nói không cần buông bỏ mọi thứ vẫn có thể giác ngộ tâm linh và đạt được giải thoát? Tại sao Đức Phật lại đi khất thực mà không tự làm việc để nuôi sống mình? Tôi có nên học theo Đức Phật sống với mức nhu cầu vật chất tối thiểu và hành khất khắp nơi không hay vẫn sống cuộc sống bình thường hiện tại để tu tập tâm linh?
Đáp:
“Giác ngộ tâm linh” là sự nhận biết và thấu hiểu bản chất chân thực thể tâm thức của chính mình, thấu hiểu toàn diện về nội tâm mình. Đức Phật giác ngộ tâm linh là bởi ngài thông qua Thiền định đạt được sự tĩnh lặng, từ sự tĩnh lặng ngài quán chiếu tâm mình sâu sắc và giác ngộ hoàn toàn về tâm. Hoàn toàn không liên quan đến việc buông bỏ mọi thứ mà ngài sở hữu mới có thể giác ngộ tâm linh.
Vậy tại sao Đức Phật lại rời bỏ gia đình, cung điện, tiền bạc, địa vị của mình? Với một mong cầu mãnh liệt về sự giác ngộ, Đức Phật đã quyết tâm rời xa nơi thân thuộc của mình để đi tìm con đường của sự giải thoát. Nhưng đó là buông bỏ để đi tìm con đường giải thoát, chứ không phải vì buông bỏ nên được giải thoát. Ngài đã buông bỏ mọi thứ, ẩn cư trong núi sâu và thực hành tu khổ hạnh nhưng không được giải thoát. Chỉ khi Ngài ngồi tĩnh tâm dưới gốc cây Bồ-đề Ngài mới Giác ngộ và nhận ra con đường để đi đến giải thoát hoàn toàn nơi tâm thức. Và khi giác ngộ, ngài đã thông suốt hoàn toàn về tâm mình, không còn bất cứ sự vướng mắc, bó buộc nào nơi tâm, mọi mong cầu nơi ngài hoàn toàn tan biến, mọi khoảnh khắc sống Ngài đều tự nhiên, an vui và hiện hữu trong sự thư thái toàn vẹn tự nhiên của tâm trí.
Ngay tại thời điểm Đức Phật giác ngộ:
– Ngài không rời bỏ gia đình. Khái niệm gia đình của Ngài đã rộng lớn hơn, bao la hơn, toàn thể hơn… gia đình khi này đã là toàn thể hiện hữu quanh Ngài. Những người thân của Ngài giờ đây cũng như bao người dân bình thường khác, như vạn vật đang hiện hữu quanh Ngài, đều bình đẳng, đều được yêu thương, đều có thể gặp gỡ Ngài bất cứ lúc nào để được truyền thụ về pháp giải thoát đi đến giác ngộ tâm linh.
– Về nhu cầu sống của xác thân, tự trong sâu thẳm nội tâm Ngài chỉ phát sinh mong cầu sự tối thiểu về vật chất: Cơm vừa đủ ăn, áo vừa đủ mặc, có nơi an toàn để trú ngụ khi nắng khi mưa … bởi Ngài không có mong cầu với vật chất quá nhiều nên tiền bạc vật chất đối với Ngài không còn sự hứng thú. Tự trong tâm ngài luôn thấy đủ đầy với mong cầu đó, luôn an vui với sự đủ đầy hiện có của bản thân. Toàn bộ tiền bạc, danh vọng, tài sản của một đức vua đối với Ngài như một sự dư thừa. Ngài không cần nó và Ngài nhường lại những thứ đó cho người khác. Ngài không ép buộc tâm mình làm điều đó, mà đó hoàn toàn là sự tự nhiên nơi tâm ngài.
Tại sao Ngài lại đi khất thực mà không tự làm việc để nuôi sống mình? Cũng như bao người khác đều làm việc để nhận lại tiền công nuôi sống bản thân và gia đình. Đức Phật cũng lao động để đền đáp lại công ơn của những người cúng dường, nhưng công việc của Ngài có hơi đặc biệt, đó là sự hướng dẫn khai ngộ tâm linh cho những người còn đang chìm đắm trong sự hỗn loạn của tâm trí. Và chỉ với nhu cầu ăn ngày 2 bữa, ăn với mức vừa đủ no, có gì ăn đó không đỏi hỏi, người cúng dường cũng tùy tâm cúng dường đồ ăn, thức uống theo sức của mình không hề ảnh hưởng tới cuộc sống, tài sản của họ. Về cơ bản sự cho đi của Đức Phật về Trí tuệ giải thoát giúp thay đổi cuộc sống hoàn toàn của một con người với sự nhận lại chút vật chất ở mức tối thiểu để nuôi sống thân xác không ảnh hưởng nhiều tới cuộc sống của người cúng dường. Sự trao đổi đó là hoàn toàn chính đáng, không có gì đáng để thắc mắc ở đây cả.
Ngoài ra quá trình đi khất thực có một ý nghĩa lớn lao khác. Việc khất thực giúp Đức Phật kết nối với cộng đồng sống, có sự tương tác về tâm thức giữa người với người, người với vạn vật, giúp cho trải nghiệm sống tâm linh của Ngài càng thêm phong phú. Từ đó không ngừng quán chiếu hoàn thiện chỉnh sửa tâm mình, tiến đến tiến hóa tâm thức đạt đến giác ngộ toàn diện (hay giác ngộ toàn giác: Là người đã đạt đến trạng thái giác ngộ hoàn toàn, hiểu biết trọn vẹn về bản chất chân thật của cuộc sống, bản chất của khổ đau, và con đường dẫn đến sự giải thoát).
Tôi có nên học theo Đức Phật sống với mức nhu cầu vật chất tối thiểu và hành khất khắp nơi không? hay vẫn sống cuộc sống bình thường hiện tại để tu tập tâm linh?
Phương pháp tu tập tâm linh của Đức Phật chú trọng vào việc cân bằng sự thư thái toàn diện cả về thể xác lẫn tĩnh thần. Ngài không khuyến khích con người tu theo lối khổ hạnh. Đối với Ngài, ngày ăn 2 bữa, ăn với mức vừa đủ no, có gì ăn đó không đỏi hỏi, có chỗ chú ngụ thân xác để che mưa che nắng, quần áo chỉ cần 3 bộ, được đi khắp nơi để tương tác với mọi người, mọi vật, mọi cảnh … đó là mức mong cầu của Ngài đối với vật chất phục vụ cuộc sống. Ngài thấy đủ và an vui với điều đó. Ngài lựa chọn mong cầu vật chất tối thiểu đó vì ngài thấy nó phù hợp với chính mình và không có bất cứ một cưỡng ép nào.
Nếu tự trong sâu thẳm tâm thức mình, bạn cũng có mong cầu về vật chất ở mức vừa đủ để đáp ứng cuộc sống mà không có bất cứ ép buộc nào nơi tâm, bạn thấy đủ và an vui với cuộc sống như vậy, bạn hãy thực hành theo cách khất thực trên của Đức Phật. Với phép thực hành trên là một phương pháp tu tập tuyệt vời giúp rèn luyện sự khiêm nhường, từ bỏ sự sở hữu, duy trì sự giản dị trong cuộc sống, giúp cho tâm giữ được sự thiện lương và có được sự an bình nội tâm. Việc khất thực giúp bạn duy trì kết nối với cộng đồng và giúp bạn có nhiều trải nghiệm tâm linh sâu sắc để hiểu biết trọn vẹn về tâm mình, kích thích thể Trí tiến hóa mạnh mẽ và đạt được giác ngộ toàn diện.
Ngược lại nếu bạn cảm thấy mệt mỏi khi không được ăn đủ no, rét buốt cùng cực khi không đủ áo ấm, bạn cảm thấy day dứt khi con nhỏ của bạn không có ai chăm sóc, cô đơn tận cùng khi phải rời xa gia đình thân yêu của mình …. TÂM BẠN KHI NÀY ĐANG BỊ TRÓI BUỘC. Tu tập tâm linh là để có được một sự cân bằng toàn diện giữa thân và tâm (thân xác được khỏe mạnh và thư giãn để tạo điều kiện tốt nhất cho tu tập tâm linh; Tâm thức được tự do, an vui, bình lặng, tinh thần minh mẫn sáng suốt). Nếu phương thức tu tập làm Tâm bạn bị trói buộc, làm thân xác bạn phải sống trong KHỔ HẠNH, phương pháp đó đơn giản là chưa thực sự phù hợp với bạn. Tùy nội tâm của mỗi người khác nhau mà tìm kiếm lựa chọn phương pháp tu tập phù hợp với bản thân để đạt hiểu quả cao nhất, đừng cố gắng bắt chước cứng nhắc một phương pháp nào đó để rồi tự trói buộc tâm mình. Đức Phật lựa chọn phương pháp khất thực và bộ hành khắp nơi vì phương pháp đó phù hợp với mong cầu sống giản đơn của Ngài, Ngài chỉ cần có vậy, Ngài thấy an vui và không bị bó buộc. Còn Bạn, ngay tại nơi đang sinh sống hãy tìm kiếm phương pháp phù hợp cho riêng mình: Nếu ăn hãy ăn vừa đủ no, không lãng phí; nếu mặc hãy mặc vừa đủ ấm, vừa đủ lịch sự; nếu ngủ hãy ngủ vừa đủ giấc; nếu nói hãy nói những lời ôn hòa, không làm tổn thương người khác; nếu làm việc hãy chọn công việc chính đáng, kiếm tiền chính đáng, đóng góp lợi ích cho xã hội; nếu sáng thức giấc mà còn được sống, hãy sống an vui, thư thái trong từng khoảnh khắc; … Và trên hết, hãy thường xuyên quán sát tâm mình, hiểu tâm mình, sửa tâm mình, tu tâm, dưỡng tính hướng đến sự tĩnh lặng nơi tâm thức. Từ sự tĩnh lặng sẽ bắt đầu kích hoạt tiến trình tiến hóa tâm linh của chính mình để đi đến sự giác ngộ toàn diện và giải thoát hoàn toàn nơi tâm.

CHANGIACTHIEN.COM

Get 30% off your first purchase

X
error: Content is protected !!
Lên đầu trang