Bản đọc:
“Giác ngộ tâm linh” là sự nhận biết và thấu hiểu bản chất chân thực thể tâm thức của chính mình, thấu hiểu toàn diện về nội tâm mình. Nên bất cứ ai bắt đầu quá trình nhìn hướng vào trong nội tâm để chiêm nghiệm các trạng thái của tâm mình, nhận biết được các hiện hữu sinh khởi trong tâm thức, hiểu được nguyên nhân gốc rễ hình thành nên sự sinh khởi đó, biết cách để chuyên trở tâm thức từ trạng thái động loạn về với sự tĩnh lặng, thì người đó đã bắt đầu giác ngộ tâm linh, và sẽ tiến tới giác ngộ toàn diện về tâm thức khi không còn vướng mắc nào nơi tâm. Nên giác ngộ tâm linh có thể đến với bất kỳ ai: người giàu có – người nghèo khó; người có địa vị – không có địa vị xã hội; người tu hành tại Chùa – nhà thờ – người tại gia, vân vân… tất cả đều có thể giác ngộ tâm linh.
Tu tập tâm linh là quá trình quán chiếu tâm mình để nhận diện và chỉnh sửa những thói quen xấu đã được hình thành lâu ngày trong quá trình sống (tham lam, ích kỷ, ác độc, sân hận, phán xét, ngạo mạn …) để hướng tới trạng thái tâm thiện lương, tràn đầy lòng yêu thương, ôn hòa, bao dung … Từ tâm tính thiện lương đó tiến tới sự an tĩnh nơi tâm.
Sự tu tập tâm linh này không bắt buộc bạn phải rời xa gia đình để đi tới nơi rừng núi hoang vu, đi tới những ngôi chùa biệt lập với xã hội bên ngoài, bạn có thể tu tập tâm linh ở bất cứ nơi đâu nếu bạn thấy thoải mái nhất. Ngay tại nơi bạn đang sống, ngay tại gia đình bạn ở là nơi để bạn thực hành quán chiếu các trạng thái của tâm mình. Hãy nhìn lại cách bạn ứng xử với những người xung quanh trong gia đình để biết nội tâm mình đang hiện hữu ra sao, bạn có luôn đúng – còn người khác trong gia đình luôn sai? Hoặc dù họ có sai, bạn nổi giận và mắng họ với những lời lẽ nặng nề với một ý nghĩ cao thượng rằng bạn đang giúp họ nhìn thấy cái sai để thay đổi tốt hơn, hay thực chất là bạn đang giải tỏa cơn giận của mình một cách vô thức thông qua trút giận sự bực tức của bạn lên người họ bằng hành động, lời nói thóa mạ nặng nề?. Liệu sự giận giữ của bạn có giúp cho mọi việc tiến triển tốt hơn hay nó càng làm cho mối quan hệ xung quanh bạn ngày càng trở nên căng thẳng hơn, mọi người mặc dù yêu quý bạn nhưng họ không muốn gần gũi bạn, họ thấy mệt mỏi khi ở gần bạn … .và còn rất nhiều trạng thái khác của tâm vẫn đang thay đổi không ngừng trong chính cuộc sống tại gia đình bạn. Ngay tại nơi mình đang sống, hãy quán chiếu sâu sắc tâm mình, sửa tâm mình, và không bắt buộc cần đi tới nơi rừng núi hoang vu mới có thể tu tập tâm linh. Việc rời bỏ gia đình để đi tới nơi rừng núi hoang vu giúp bạn giảm các tương tác thúc đẩy sự động loạn nơi tâm thức, nhưng vô tình nó làm giảm kinh nghiệm tâm linh của bạn, nó chỉ tạo điều kiện thuận lợi giúp tâm bạn dễ yên tĩnh hơn nhưng không giúp sự tiến hóa về tâm linh của bạn. Hãy quán chiếu cuộc sống của những chú gà đang được nuôi trong trang trại. Nó được loại bỏ mọi điều kiện sống khó khăn, không phải tranh đấu bởi bất kỳ điều gì. Nó không biết đến cái chết, hàng ngày nó được ăn uống ngủ nghỉ vui vẻ theo bản năng mà không phải quan tâm đến bất cứ điều gì, tâm thức của nó luôn an vui đến hết kiếp sống của nó, dù cuộc sống của nó ngắn ngủi hơn nhưng nó an vui trọn vẹn cả cuộc sống. Nhưng điều gì xảy ra với tâm thức của chú gà đó, tâm thức của nó an vui nhưng nó không có sự tiến hóa về nhận thức, “linh hồn” của nó không có sự tiến hóa và luân hồi trong nhiều kiếp thân xác vẫn không có sự thay đổi. Và Khi bạn chối bỏ cuộc sống này để tu hành tâm linh, bạn xa lánh cuộc sống để trốn vào nơi hoang vu vắng lặng, bạn cố gắng không nghe, không thấy, không biết …. để tìm kiếm sự bình yên, khi này bạn cũng y như những chú gà được nuôi trong trang trại vậy, bạn bình yên nhưng tâm linh không tiến hóa, và bạn luân hồi trong nhiều kiếp thân xác nữa vẫn không thay đổi. Tiến hóa tâm linh là sự tiến hóa vượt bậc sự nhận thức về chính mình, nên bạn cần có sự trải nghiệm nơi tâm mới tiến tới hiểu được bản chất thực sự của nguồn gốc gây nên mọi phiền não trong cuộc sống. Hiểu được mới giác ngộ nơi tâm. Giác ngộ nơi tâm mới điều ngự tâm trí tiến tới sự tĩnh lặng thực sự (là sự sáng suốt tột bậc nơi tâm dẫn tới phá tan các vô minh trói buộc để đạt được tĩnh lặng, không phải sự tĩnh lặng của việc ép buộc không cho bất cứ sự tác động nào của ngoại cảnh lên tâm mình). Tôi không nói ở nơi vắng lặng không đem lại lợi ích cho tu tập tâm linh, nó thực sự giúp bạn giảm các tương tác thúc đẩy sự động loạn nơi tâm thức và đem lại trạng thái an tĩnh. Nhưng nếu bạn không thực sự hiểu thấu tâm mình, không thực sự hiểu thấu nguyên nhân gốc dễ tạo nên sự phiền não và động loạn nơi tâm thức, thì ngay khi bạn trở lại với cuộc sống, tâm thức bạn sẽ lập tức động loạn khi có ngoại cảnh tiêu cực tác động, và mọi công sức tu tập của bạn lại tan biến ngay tức thì. Sẽ không có sự biến đổi nào ở đây cả, tâm thức bạn chỉ là đang tạm lắng xuống do bạn tách rời khỏi cuộc sống chứ không phải là sự giác ngộ và tiến hóa tâm linh mạnh mẽ. Do đó, nếu bạn thực sự muốn đến nơi vắng lặng để tu tập tâm linh, trước tiên hãy biết cách để hiểu thấu sâu sắc nội tâm mình, biết cách để chuyên trở trạng thái tâm thức từ động loạn trở về với sự tĩnh lặng, biết cách để thể tâm thức tiến hóa tâm linh mạnh mẽ, từ đó bạn tu tập tâm linh nơi vắng lặng mới có được hiệu quả lớn lao.
Bạn cũng không cần buông bỏ tài sản, buông bỏ mọi thứ bạn có để tu tập tâm linh. Có tài sản giúp bạn thoải mái về điều kiện sống, giúp cho thân thể có được trạng thái tốt nhất về sức khỏe để tâm thức được an trú vững bền trong đó, bạn giúp được nhiều người nghèo khó hơn trong cuộc sống … Tài sản không phải là nguyên nhân gây cản trở tu tập tâm linh, sự cản trở lớn nhất chính là sự vô minh của tâm trí. Khi bạn vô minh, tâm trí bạn bị dính mắc vào tài sản, bị vọng tưởng dẫn dắt và chìm đắm trong đó: Muốn níu giữ tài sản không muốn bị mất đi; dằn vặt nội tâm, giận dữ với người thân của mình vì túng quẫn tài chính; mong cầu không giới hạn về vật chất, kiếm tiền bằng mọi giá bất chấp đạo đức; vui khi gặp may mắn, buồn phiền khi gặp vận rủi … Khi bạn giác ngộ, bạn không còn để tâm mình dính mắc vào tài sản vật chất, không phụ thuộc vào tài sản vật chất, có nhiều thì dùng nhiều, có ít thì dùng ít, không tham cầu và cũng chẳng tiếc nuối khi nó mất, lao động chân chính tích cực và đồng tiền đến và đi một cách tự nhiên, nếu được như vậy thì ta đâu có đau khổ, tiền đâu có làm ta khổ?.
Hiểu được như vậy là bạn sẽ thấy tu tập tâm linh là điều rất gần gũi với cuộc sống hàng ngày, nó không phải là một điều gì đó quá linh thiêng, cao xa hay khó khăn, nó đơn giản bởi nó gắn với mọi hoạt động thường ngày của bạn.
CHANGIACTHIEN.COM
